Khi Matheus Cunha trút nỗi dồn nén bằng màn ăn mừng dữ dội tại Emirates, đó không đơn thuần là phản ứng của một bàn thắng muộn.

Cunha chơi cực hay trong hai trận đại chiến với Man City và Arsenal
Đó là cảm xúc của một cầu thủ lần đầu thấy vị trí của mình lung lay, nhưng vẫn chọn cách lên tiếng bằng bóng đá. Dưới thời Michael Carrick, Cunha chưa một lần đá chính ở Premier League, song lại trở thành nhân vật quyết định trong hai trận lớn nhất.
Trước Man City, anh vào sân cuối trận, di chuyển thông minh để tạo điểm thoát pressing, rồi trực tiếp góp công vào bàn kết liễu. Đến trận gặp Arsenal, kịch bản lặp lại với mức độ cao hơn: 21 phút cuối, một pha xử lý tự tin và cú cứa lòng hiểm hóc đánh bại David Raya. Hai trận, hai khoảnh khắc và một thông điệp rằng Cunha không cần nhiều thời gian để thay đổi cục diện.
Con số 7 lần tham gia bàn thắng sau 22 trận là dữ kiện quan trọng, nhưng chưa nói hết giá trị của Cunha. Anh là mẫu cầu thủ tạo đột biến từ những khoảnh khắc tưởng như vô hại.
Thống kê cho thấy Cunha đang dẫn đầu đội về số bàn thắng từ ngoài vùng cấm, với 7 pha lập công – nhiều hơn cả Bruno Fernandes (6 bàn). Những cú sút ấy không chỉ đẹp mắt, mà còn phản ánh sự tự tin, khả năng đọc không gian và dám chịu trách nhiệm trong thời khắc có quá nhiều áp lực.
Điều thú vị là Cunha được mang về để phù hợp với hệ thống 3-4-2-1 của Ruben Amorim, nhưng lại phát huy tốt nhất khi Carrick đơn giản hóa mọi thứ.
Trong vai trò “số 9 ảo”, Cunha di chuyển giữa các tuyến, kéo giãn hàng thủ và tự tạo khoảng trống cho chính mình. Bóng đá đôi khi không cần quá nhiều lớp chiến thuật, chỉ cần đặt cầu thủ vào đúng nơi họ thoải mái nhất.
Kết Quả Trực Tiếp Bóng Đá

Vào sân và ngay lập tức tạo ra khác biệt
Carrick hiểu điều đó, và cũng hiểu con người Cunha. Sau chiến thắng tại Emirates, ông dành những lời khen trực diện, ghi nhận tác động của cầu thủ người Brazil dù không đá chính.
Carrick không né tránh sự thật rằng Cunha thất vọng, nhưng nhấn mạnh cách anh biến cảm xúc ấy thành năng lượng tích cực. Đó là quản trị con người, một thứ mà Manchester United đã thiếu quá lâu.
Nhận định của Andy Cole càng làm rõ vấn đề ấy. Huyền thoại của MU nhận định sau trận đấu với Arsenal rằng: “Mbeumo rất khao khát được khoác áo Manchester United, và đó là một điểm cộng lớn. Cunha cũng vậy”.
Tính từ trận derby Manchester đến trước cuộc đối đầu Fulham vào cuối tuần này, Cunha chỉ chơi hơn 40 phút. Với một tiền đạo, đó là quãng thời gian dễ làm nguội cảm giác bóng. Giữ cầu thủ “nóng máy” khi họ ít được ra sân là thử thách thực sự.
Cho đến lúc này, Carrick xử lý tốt. Ông bảo vệ tính cạnh tranh, duy trì kỷ luật đội hình, và vẫn khai thác tối đa Cunha. Nhưng nếu những tác động tích cực chỉ dẫn đến thêm thời gian dự bị, trạng thái tâm lý có thể đổi chiều rất nhanh. Bóng đá không chỉ là công bằng, mà còn là cảm nhận về công bằng.
Có thể chấn thương của Dorgu hoặc yêu cầu chiến thuật khác trước Fulham sẽ mở ra cánh cửa. Có thể Carrick vẫn chọn thận trọng. Dù thế nào, tín hiệu cần rõ ràng: Cunha đang đi đúng hướng. Ở Carrington, anh thích nghi với các buổi tập ngắn, cường độ cao. Trên sân, anh dẫn đầu đội ở những cú sút ngoài vùng cấm. Trong phòng thay đồ, anh chấp nhận vai trò và chờ thời điểm.
Cunha đã làm mọi điều được yêu cầu. Phần còn lại thuộc về Carrick. Đó là chọn đúng khoảnh khắc để biến nỗ lực thành niềm tin, và niềm tin thành nền tảng bền vững cho Manchester United.


























