Khi Manchester United chi 62,5 triệu bảng để đưa Matheus Cunha rời Wolves, đó không chỉ là một thương vụ tăng cường hàng công.
Cunha được kỳ vọng chia lửa với Bruno Fernandes, người phải gánh quá nhiều vai trò trong nhiều mùa liên tiếp: sáng tạo, dẫn dắt, thậm chí kéo tinh thần cả đội qua những thời khắc u ám.
Nửa mùa trôi qua, Cunha không gây thất vọng. Anh thích nghi nhanh với nhịp độ và áp lực tại Old Trafford. Không còn là cầu thủ cầm bóng nhiều như ở Wolves, Cunha vẫn tìm được cách xuất hiện ở những khu vực nguy hiểm nhất, quanh rìa vòng cấm và các hành lang nửa biên.
Quan trọng hơn, anh mang theo thứ năng lượng mà MU thiếu: sẵn sàng nhận bóng trong hoàn cảnh khó khăn, sẵn sàng giữ bóng để đội hình kịp dâng cao.
HLV Ruben Amorim từng mô tả Cunha bằng một câu rất “đắt”: “Chúng tôi cần một gã điên, kiểu cả thế giới cháy lên mà anh ta vẫn nói ‘tôi không quan tâm’”. Đó không phải lời khen xã giao. Amorim hiểu rằng trong một tập thể đang tái cấu trúc, những cá tính như Cunha đôi khi quan trọng không kém hệ thống.
Vấn đề là: khi Fernandes vắng mặt, Cunha không chỉ được phép “điên”, mà còn phải hiệu quả.

Thách thức của Cunha ở MU rất lớn.
Cunha quen với việc trở thành trung tâm tại Wolves. Ở đó, anh là người cầm nhịp, dẫn bóng, dứt điểm và đôi khi tự tạo ra cơ hội từ hư không.
Sang MU, Cunha phải chia sẻ không gian với nhiều cái tôi khác, đặc biệt là Fernandes. Khi “số 8” người Bồ Đào Nha không còn trên sân, Cunha bỗng được đặt vào vị trí quen thuộc hơn: người được trông đợi nhiều nhất.
Nhưng sự quen thuộc ấy lại đi kèm nghịch lý. Cunha chơi tốt trong những tình huống chuyển trạng thái, khi anh có khoảng trống để đẩy bóng và tăng tốc.
MU, ngược lại, thường xuyên phải đối mặt với các khối phòng ngự thấp. Khi đó, mọi pha xử lý của Cunha đều bị thu hẹp trong không gian chật chội, nơi một nhịp chạm lỗi cũng đủ phá hỏng cơ hội.
Sự thiếu ổn định của hàng tiền đạo cắm càng làm bài toán khó hơn. Cunha từng phát huy tối đa khi đá cạnh những trung phong thực thụ, đứng cao, ghìm trung vệ đối phương và tạo điểm tựa.

Cunha nhận được nhiều lời khen từ khi tới MU.
Tại MU, vì chấn thương và thử nghiệm chiến thuật, điều đó không phải lúc nào cũng tồn tại. Có thời điểm, đội bóng chơi gần như không tiền đạo, buộc Cunha phải săn bóng hai và tự xoay xở nhiều hơn.
Điểm tích cực là anh không né tránh. Ngay cả khi chạm bóng không gọn, Cunha vẫn đuổi theo, che chắn, kiếm phạt và giữ nhịp cho đội.
Đó là thứ bóng đá thực dụng nhưng cần thiết, đặc biệt trong những trận MU bị ép sân. Amorim từng thừa nhận, có những thời điểm ông không muốn thay Cunha ra vì “cậu ấy là người duy nhất giúp đội thở”.
Ba bàn thắng và một kiến tạo sau nửa mùa không phải thống kê gây choáng. Nhìn vào xG, Cunha thậm chí đang dưới mức kỳ vọng. Bóng hai lần tìm đến cột dọc, và có những pha dứt điểm “suýt nữa” khiến người ta tiếc nuối hơn là trách móc.
Nhưng con số không phản ánh hết vai trò của Cunha. Anh là một trong những cầu thủ hiếm hoi của MU có thể kéo bóng 10-15 mét trong những khoảnh khắc đội hình bị dồn ép.
Cunha là cầu thủ mà đồng đội tìm đến khi cần giải tỏa áp lực. Và khi Fernandes vắng mặt, Cunha gần như là nguồn sáng tạo trực tiếp duy nhất còn lại.

Cunha là cầu thủ mà đồng đội tìm đến khi cần giải tỏa áp lực.
Điều đó cũng đặt ra giới hạn. Cunha không phải Fernandes. Anh không có khả năng điều tiết nhịp trận đấu bằng những đường chuyền dài chuẩn xác hay các pha chọc khe liên tục. Thứ Cunha mang lại là cảm hứng, sự táo bạo và khả năng phá vỡ cấu trúc đối phương bằng dẫn bóng và sút xa.
Vì thế, nếu MU kỳ vọng Cunha “đóng vai Fernandes”, đó sẽ là sai lầm. Cách đúng hơn là điều chỉnh lối chơi xoay quanh điểm mạnh của anh: tăng tốc độ chuyển trạng thái, tận dụng các wing-back dâng cao, và chấp nhận rằng đôi khi sự hỗn loạn có kiểm soát lại là lối thoát.
Tháng 1 luôn là giai đoạn khắc nghiệt. Chấn thương, CAN Cup, lịch thi đấu dày đặc, tất cả khiến Amorim phải trông cậy vào những cá nhân sẵn sàng gánh trách nhiệm. Cunha đang đứng trước bài kiểm tra lớn nhất kể từ khi đặt chân tới Old Trafford.
Nếu Cunha thành công, MU sẽ có thêm một trụ cột thực sự, không chỉ là bản hợp đồng “chia lửa”. Nếu anh thất bại, điều đó cũng không biến Cunha thành thương vụ sai lầm, nhưng sẽ phơi bày một thực tế: đội bóng này vẫn phụ thuộc quá nhiều vào Fernandes.
MU từng cần một cú hích và họ chọn một kẻ lập dị với những cú sút xa không cần xin phép. Giờ đây, khi người dẫn đường quen thuộc không còn trên sân, họ lại cần cú hích ấy thêm một lần nữa.
Câu hỏi không chỉ là Cunha có đủ hay không. Câu hỏi là: MU có dám chấp nhận một thủ lĩnh không hoàn hảo, nhưng đủ táo bạo để kéo họ qua giai đoạn khó khăn này?


























